☔ Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh
Từ khi nhìn thấy Viên Bảo, Cố thái hậu cùng Mặc Tông Nhiên đều gọi con trai của nàng là “Viên Bảo cục cưng”. Đúng là ông bà thương cháu hơn không chỉ ở trong truyền thuyết.
Nam tử áo trắng không hổ là cao thủ dùng kiếm của Thiên Tuyệt môn, ra chiêu vừa nhanh vừa hung ác chính xác, hơn nữa chiêu thức bén nhọn, không hề có hư chiêu. Kim bài tam tướng nếu đơn độc chiến đấu thì không phải là đối thủ của hắn, may mà bọn họ biết được điểm này, chia ra đứng ở các hướng khác
Truyện Sung the vo do thai tu phi co doc thanh hieu ly chuong 20 29 với hơn 155801 truyện liên quan kho truyện Sung the vo do thai tu phi co doc thanh hieu ly chuong 20 29 tổng hợp hay nhất - Trang 1
Tác giả: Nhược Ương Quân Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Hiện đại, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Hệ thống, Xuyên nhanh, Tùy thân không gian, Chủ thụ Độ dài: 71 chương (chính văn + phiên ngoại) Editor: Cà Tím Nướng Văn án: Ngu Tiểu Mạc là con nuôi của gia đình Ngu Gia, tuy nhiên từ nhỏ tới lớn lúc
Đọc truyện Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh - Tác giả An Thuần Nguyệt: g ái, những người biết nàng, bọn họ không ai mà không cưng chiều nàng. Ngay cả đã xuyên không rồi, cũng có hoàng hậu che chở thương yêu. Trước nay chưa cảm thấy khó khăn, nhưng bây giờ trái tim không
Qua thái độ và hành động của bé Thu trước và sau khi nhận ra ông Sáu là cha mình, người đọc thấy được đằng sau sự hồn nhiên, ngây thơ và cứng đầu, bướng bỉnh của bé là tình cảm cha con sâu nặng, bền chặt, thiêng liêng.
Thể loại: Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE Nàng vốn là minh tinh được chú ý nhất trong Làng Giải Trí, nhưng bởi vì vòng xuyến gia truyền, khiến nàng xuyên qua đến một nơi không biết triều đại gì, còn nhất kiến chung tình với hoàng thái tử
Bằng không, chỉ e là nhi tử sẽ gặp phải nguy hiểm. Cho dù nàng và Mặc Diệp cố hết sức bảo vệ nhi tử thì cũng sẽ không tài nào địch lại được hết những kẻ luôn rắp tâm rình rập trong bóng tối kia. Vân Quán Ninh mang theo trong lòng trăm mối ngổn ngang mà xuất cung.
Nương Nương Rất Khí Phách: Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh. 7.5/10. 21.2K. Tác giả: An Thuần Nguyệt. Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước. Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn. Trạng thái: Full. Thể loại: Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE. Nàng vốn là minh tinh
qn5Qajr. Mặc dù hắn luôn miệng nói không quan tâm nàng, nhưng gương mặt tái nhợt ngập lệ này không ngừng đánh vào lòng hắn, làm hắn đứng ngồi không yên, rơi vào đường cùng, hắn đành phải đầu hàng, lén lút tới Tử Nguyệt thể là rất lạnh, trong lúc ngủ mơ Hạ Vân Hi nhịn không được run rẩy, cuộn mình thật chặt, mi tâm nhăn Dật Phong thấy thế, trong ánh mắt luôn lạnh lùng dần dần ôn nhu, kìm lòng không được, hắn nhẹ ôm nàng vào lòng. Đêm này, hắn quyết định vứt bỏ toàn bộ lý trí, không cần giấu tình cảm trong lòng nữa, cố gắng sưởi ấm nữ nhân đang lạnh run kia…Hạ Vân Hi nửa mê nửa tỉnh, mơ hồ cảm thấy thân thể được ôm trong lồng trong ngực ấm áp… A, thật ấm, hơn nữa, cảm giác này ũng rất quen thuộc——“Dật Phong…” Nàng vô ý thức gọi một tiếng, lời chưa dứt, môi nàng đã đón nhận một nụ hôn sâu lãnh như sóng biển của hắn…Hắn đẩy cánh môi nàng ra, quấn lấy đầu lưỡi nàng, một dòng khí ấm áp chảy vào miệng nàng, một nụ hôn nóng bỏng. Trong lúc vô tình, nàng đã say sưa trong mật ngọt…Này… là mộng sao? Hẳn là vậy, nếu không Dật Phong sao lại ôn nhu như vậy, nếu quả thật là mộng, vậy không nên tỉnh lại, không nên tỉnh lại… Hạ Vân Hi trong giấc mộng nói với mình, khóe môi cong lên, mỉm cười ngọt ngào.——————————–Trời dần dần sáng, ánh sáng mặt trời le lói chiếu từng tia sáng qua ô cửa sổ nhỏ, trên cành cây chim non ríu ra ríu rít gọi bầy không Vân Hi tỉnh lại, khẽ tựa vào đầu giường, hai mắt vô thần nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ, ánh vàng nhàn nhạt phủ trên người Phong, chẳng lẽ ta thực sự phải chết tâm sao… Nhớ tới hắn hôm qua vô tình như vậy, nước mắt khổ sở đong đầy viền sao, vì sao hắn thà rằng tiếp nhận người khác, cũng không muốn tiếp nhận nàng… Là nàng không tốt sao?“Vân Hi nha đầu, con tỉnh chưa?” Hoàng hậu đẩy cửa đi vào, Thanh Thanh đi theo phía sau bưng điểm tâm sáng.“Nương nương!” Hạ Vân Hi vội lau nước mắt, quay đầu, mỉm cười nhợt hậu nhìn nàng mặt mày ủ rũ, cực kỳ đau lòng, đi tới bên cạnh nàng ngồi xuống, quan tâm nói “Nha đầu, thế nào, bệnh khá hơn chút nào không?”Hạ Vân Hi cười nhạt, nhẹ gật đầu “Khá hơn nhiều! Có thể là ngày hôm qua ra mồ hôi, bây giờ cảm thấy rất thoải mái, đầu cũng không còn choáng nữa.”Nói đến đây, nàng không khỏi nhớ lại mộng tối hôm qua, vòng ôm ấm áp làm tan chảy cái lạnh trên người nàng, thậm chí trên môi… Vẫn cảm giác được trong ôn nhu của người đó, rất chân thật ——Nàng thẹn thùng đỏ mặt… Nhưng, nghĩ đến đây chỉ là một mộng, không khỏi lại ảm hậu cũng không có chú ý mặt nàng thay đổi cảm xúc, vươn tay sờ trán nàng “Thực sự đã hạ sốt rồi, thật tốt quá!” Hoàng hậu vui mừng Thanh bưng tới một chén thuốc nóng đưa lên “Hạ cô nương, uống thuốc đi! Ngự y nói người nhất định phải uống hai ngày thuốc, mới có thể hoàn toàn khôi phục.”Hạ Vân Hi đành phải nhận chén thuốc, cúi đầu đau khổ uống một hơi.“Ai, tiểu tử thối kia thật không đến xem con nữa, thực là tức chết người đi được!” Hoàng hậu nghĩ tới nhi tử không lương tâm kia, tức giận bừng Vân Hi ngừng tay, lời hoàng hậu nói như sóng lớn vần vũ trong lòng của nàng, nước mắt lại dâng lên, miệng khô khốc.“Cũng không chỉ thế, nô tỳ còn nghe nói, Thập công chúa kia sáng sớm đã đi tới Hoa Dương cung, cùng điện hạ cùng xuất môn rồi!” Thanh Thanh cũng căm giận bất ra hắn thật tiếp nhận Thác Bát Nghiên, nàng nên chết tâm đi, còn chờ đợi cái gì đây! Hạ Vân Hi thương giọt nước mắt cũng nhịn không được trượt xuống, dần thấm ướt lam y của hậu nhìn càng đau lòng, vội vàng trấn an nàng nói “Nha đầu, đừng thương tâm, không đáng đâu! Con nghe bản cung, buông tha đi, không nên tự dằn vặt mình!”Buông tha! Chỉ hai chữ lại có lực sát thương trí mạng. Hạ Vân Hi khổ sở gục đầu Thanh thấy thế cũng thập phần khó chịu, khuyên nhủ “Hạ cô nương, hoàng hậu nói đúng, người buông tha đi, thiên hạ cũng không phải chỉ có điện hạ là nam nhân, ta thấy Tứ hoàng tử cũng rất tốt, cũng rất quan tâm người, hay người thử tiếp nhận hắn đi.”Trong lòng nàng, kính phục nhất là Tứ hoàng tử, không chỉ tính tình ôn hòa, hơn nữa chuyên môn cứu tế giúp đỡ người nghèo, đại danh lan xa, là thần tượng của nàng đấy!“Các ngươi đừng nói nữa, ta ——” Hạ Vân Hi hạ mi, nhìn nước mắt ẩm ướt lòng bàn tay, cười khổ nói “Ta sẽ… Ta sẽ buông tay — “Đúng lúc này, Tiêu Dật Dương đi đến, trong tay còn cầm một bọc giấy.“Tham kiến Tứ hoàng tử!” Thanh Thanh hướng hắn hành Dật Dương gật gật đầu, cũng hướng hoàng hậu hành lễ “Hoàng hậu nương nương cát tường!”Hoàng hậu ôn hòa cười cười “Tứ điện hạ không cần đa lễ! Ngươi tới thăm Vân Hi, lại mang theo cái gì?”“Là thế này, ta thấy Hạ cô nương mỗi ngày đều phải uống thuốc, nên mang chút đồ ngọt tới cho nàng dễ uống!” Tiêu Dật Dương mỉm cười nói, ánh mắt nhu hòa dịu dàng.“Cám ơn người, Tứ hoàng tử!” Hạ Vân Hi cảm kích cười, vươn tay nhận mứt táo hắn đưa Dật Dương nhìn khuôn mặt tiều tụy tái nhợt của nàng, vẫn mỹ lệ động lòng người như cũ, nhu tình trong mắt càng đậm “Hạ cô nương không cần khách khí, chỉ là tiện tay giúp người mà thôi, cô nương thích là được rồi!”Hoàng hậu nhìn hai người, trong lòng tính toán, không bằng tác hợp Tứ hoàng tử cùng Vân Hi đi! Nàng thực sự không muốn nhìn Vân Hi cả ngày tan nát cõi lòng đau thương nữa, hơn nữa Tứ hoàng tử cũng là một người tốt, tính tình ôn nhu, Vân Hi nếu ở bên cạnh hắn nhất định sẽ rất hạnh xong, nàng liền nhìn Tiêu Dật Dương nói “Tứ điện hạ, ngươi không phải muốn dẫn Vân Hi đi chơi sao? Còn không mau mời?” Vừa nói vừa chớp mắt với vì nàng nhìn ra được, Tứ hoàng tử này có tình ý với Vân Hi, vậy để nàng làm hồng nương đi!Tiêu Dật Dương đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó nhận được ánh mắt hoàng hậu nên hiểu ý tiếp lời.“À, đúng!” Hắn vẻ mặt tựa như mới nhớ ra, sau đó nhìn Hạ Vân Hi thành ý nói “Hạ cô nương, ta mời cô nương đi ra ngoài du ngoạn, có thể chứ?”Hạ Vân Hi sững người, tử nhãn như thủy tinh lóe lên một tia ngoài ý muốn, nàng không ngờ Tứ hoàng tử lại mời nàng đi du ngoạn.
Trong quán rượu Lan Nhược hiên, khói đen tràn ngập, như con Cự Long đen nhánh ngẩng đầu bay thẳng lên trời, khách ăn hoang mang sợ hãi chạy trốn, chưởng quỹ cùng mọi người nhanh chóng cứu hỏa."Đáng chết!" Hạ Vân Hi cầm thùng nước, cùng bọn thị vệ càng đổ nước vào lửa càng chết người, nàng vốn định cho hắc điếm chút dạy dỗ nho nhỏ, ném tất cả vây cá giả, ai ngờ lại không cẩn thận đẩy ngã lò lửa, tạo ra hỏa hoạn lớn thế Dật Phong đi tới hiện trường, nhìn thấy tình cảnh như thế, hắn vội vàng vọt vào Lan Nhược hiên, chạy vào trong làn khói đen dày đặc."Vân Hi! Vân Hi!" Hắn chạy gọi YES Dật Phong! Nàng mừng rỡ, vội la lên "Ta ở đây! Dật Phong!"Thấy xuất hiện ở trước mắt là người toàn thân đầy bụi bặm, Tiêu Dật Phong tức giận ôm cổ nàng. "Nàng lại làm gì? Cả ngày gây họa, không thể an phận chút sao?""Dật Phong, đừng mắng nữa, mau cứu hỏa đi!" Hạ Vân Hi thấy hắn xanh mặt, trong lòng sợ sệt, vội nói sang chuyện Dật Phong thấy cũng phải, đành trừng nàng một cái, rồi bắt đầu chỉ huy mọi người cứu một lát, đám lửa cuối cùng dập tắt, hắn đem công việc khắc phục hậu quả giao cho thị vệ, rồi ôm Hạ Vân Hi đi ra khỏi Lan Nhược hiên."Thả ta xuống ——" Nàng giùng giằng, trước mặt nhiều người như vậy, hắn xách nàng như xách thú nhỏ, mất mặt quá."Hôm trước nữ giả nam trang đến đại náo thanh lâu, hôm qua mang lính đi sòng bạc bắt gian, hôm nay đốt cháy quán rượu, nàng không có việc gì để làm hay sao?" Nha đầu này thật không thể an phận một chút sao?"Đáng đời, một đám gian thương buôn bán không tốt đẹp kia, nên sớm hủy nó để khỏi gây họa cho dân!" Hạ Vân Hi cãi lại, không cảm thấy mình sai."Coi như là như vậy, cũng không cần nàng phải tự ra tay, ngộ nhỡ xảy ra nguy hiểm thì sao?" Tiêu Dật Phong giận đến mức tay bóp chặt lại mà không cảm thấy đau đớn, nữ nhân này luôn khiến hắn lo lắng."Ta......" Nàng ngơ ngác nhìn hắn, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào, không khỏi dịu dàng trấn an nói "Yên tâm, ta có thị vệ bên người, sẽ không xảy ra chuyện gì!"Nghe nàng mềm lời mềm giọng, lửa giận của Tiêu Dật Phong cũng giảm xuống một nửa, nhưng vẫn nghiêm mặt. "Không được, về sau không cho phép làm những chuyện nguy hiểm như thế nữa!""Không chịu, ta muốn hành hiệp trượng nghĩa!" Đây là niềm vui thú lớn lao nhất trong cuộc đời nàng."Nếu không nghe lời, có tin ta trói nàng lại không?" Hắn lau vết bẩn trên mặt nàng, tiếp tục gằn giọng."Chàng dám, ta sẽ đi nói cho Thái phi nương nương!" Nàng vội vàng lấy át chủ bài ra."Vì an toàn của nàng, ta không có gì không dám!" Tiêu Dật Phong tức giận nhìn chằm chằm nữ nhân càng ngày càng không coi trọng hắn này, không thể dung túng nàng nữa, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ leo lên đầu hắn."Chàng——" Hạ Vân Hi trề môi, đảo mắt vòng vòng, làm nũng nói "Dật Phong, chàng đừng cản ta nữa, cùng lắm thì lần sau ta sẽ cẩn thận hơn, nguy hiểm thì không làm, có được không?"Tiêu Dật Phong nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng đành thỏa hiệp. "Thôi, nàng thích thế nào thì thế đó đi, chỉ là làm phải có chừng mực, không nên quá phận, biết không?"Nàng lại dùng giọng điệu mềm nhũn đó, hắn không thể làm gì được, chỉ có thể mặc cho nàng dắt mũi dẫn đi, ai bảo hắn quá yêu nàng đây!"Được mà! Ta biết chàng tốt với ta nhất!" Hạ Vân Hi hoan hô một tiếng, kiễng chân lên hôn hắn một cái, coi như phần thưởng."Nàng thiệt là!" Hắn vừa bực mình vừa buồn cười, bấm bấm má phấn của nàng.————–Mười ngày sau là ngày đại hỉ của Tiêu Dật Phong cùng Hạ Vân cung giăng đèn kết hoa, vô số nhạc sư thổi hỉ nhạc tưng hoa đỏ thẫm đỉnh đầu xanh vàng rực rỡ dừng trước Phượng Hoàn cung của hoàng hậu. Hạ Vân Hi ba ngày trước trở lại nhà mẫu thân’, chờ tân lang tới đại sảnh, bọn cung nữ thái giám bưng hỉ bàn, đưa bánh kẹo cưới cho khách nhân, bận rộn liên tục không ngừng, loay hoay cực kỳ cao hứng. Tân nương tử đang đợi tại Tử Nguyệt các, do các cung nữ giúp một tay hóa trang, khách đang ở trong sân, xung quanh tràn ngập niềm đại thần trên triều đình cũng được mời tới chúc mừng, Tiêu Dật Dương cũng đến, nhưng vẫn không lộ ra chút nụ cười nào. Hắn tịch mịch đứng nghiêm trong đám người, nhìn về kiệu tân nương phía xa, trong lòng không khỏi co rút đau đớn một đầu uống cạn ly rượu, chỉ cảm thấy đáy lòng vô cùng khổ sở, "Vân Hi, kiếp này vô duyên......" Hắn nén tiếng thở dài, một giọt lệ trong suốt từ khóe mắt chảy xuống, không tiếng động biến mất trên chéo muốn nhìn cảnh chói mắt kia, hắn lặng lẽ xoay người rời nhiên, cách ba dặm lộp độp tiếng pháo nổ lên, khuấy động tiệc tiếng vỗ tay reo hòa, tiếng pháo, hỉ nhạc, tân nương được đưa lên kiệu hoa. Hoàng hậu nhìn nhi tử cùng nàng dâu nàng yêu quý thành thân, không khỏi vui mừng, chờ lâu như vậy, rốt cuộc mơ ước đã thành sự thật!Phòng tiệc cực kỳ náo nhiệt, đồ ăn lần lượt mang lên, tiếng nói tiếng cười không ngừng. Các cung nữ mặc thịnh trang, qua lại trong hành lang không dứt. Bọn thái giám quấn vải hồng che lưng, lo trong lo Dật Phong một thân đỏ thẫm, trên người gắn một dải lụa đỏ được xếp thành bông hoa, cưỡi tuấn mã, mang theo đội ngũ đi về phía trước, trên mặt tràn đầy vui sướng hạnh mấy cung nữ Hồng Y, vũ động lấy quạt cùng hoa đăng theo sát phía sau, đội ngũ đèn lồng hùng dũng, hai mươi đôi cung nữ cầm lồng đèn lớn màu đỏ trong tay đi lên phía đó, đội danh dự mang các loại hoa cái, cao vút như cái ô tiến lên. Ban nhạc diễn tấu sáo và trống ở hai bên, cuối cùng là các hỉ nương cùng đội ngũ mang kiệu ngũ cực kỳ tráng lệ. Dọc theo đường đi, cung nữ thái giám, thậm chí các phi tần, vương công, cũng tranh nhau xem náo nhiệt, tiếng vỗ tay không Vân Hi ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng chúc mừng không ngớt xung quanh thì cảm thấy thỏa mãn. Mặc dù trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng nàng cũng trở thành thê tử Dật Phong, có được tình yêu của hắn...Ở lộ trình đi cung Hoa Dương, nàng nhớ lại những ngày đầu gặp Tiêu Dật Phong, từng chút từng chút một. Nghĩ tới những biểu tình của Dật Phong, khiến nàng cảm thấy ngọt ngào vô hoa đến cung Hoa Dương xong, kế tiếp là hành lễ, lạy cao đường, bái thiên địa, phu thê giao bái, tất cả lễ nghĩa, cuối cùng đưa vào tân hỉ nương chia ra bưng gậy hỉ, rượu giao bôi, táo đỏ, đậu phộng, cây long nhãn, hạt sen đứng thẳng hai bên hỉ Dật Phong nhìn tân nương của mình, đáy mắt dịu dàng như nước. Hạ Vân Hi vô cùng khẩn trương, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi lạnh, ngồi cứng người không dám nhúc này hỉ nương hắng giọng nói "Xin tân lang dùng gậy hỉ vén khăn voan, từ đó vừa lòng đẹp ý!"Tiêu Dật Phong nhẹ nhàng cầm gậy hỉ vén khăn voan đỏ lên, đập vào mắt là phấn nhan tuyệt mỹ kiều diễm ướt át của Vân Hi, tim hắn không khỏi rung động, trong mắt tràn ngập nhu Vân Hi cũng si ngốc nhìn hắn, đáy mắt cũng tràn đầy thâm đôi tân nhân uống xong rượu giao bôi, hỉ nương cung chúc bọn họ vĩnh kết đồng tâm’ sớm sinh quư tử’ rồi liền lui ra này, tân pḥng trống rỗng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Vân Hi mới thoáng thở phào một cái, nàng thật sợ gặp chuyện không hay, làm trò cười cho người, vì vậy từ lúc nghi thức bắt đầu, tâm tình nàng đã căng thẳng đến bây giờ."Thế nào, mệt mỏi sao?" Tiêu Dật Phong dịu dàng thay nàng tháo mũ phượng, ôm nàng vào lòng."Chỉ cần có thể gả cho chàng, chút mệt mỏi này ta không quan tâm!" Hạ Vân Hi hạnh phúc Dật Phong dịu dàng vươn tay nâng đầu nàng lên, nhìn vào đôi tử nhãn sáng chói như thủy tinh, đáy lòng ứa căng nhu tình."Vân Hi, ta yêu nàng!"Lần nữa nghe được lời hắn tỏ tình, trong lòng nàng rung động mãnh liệt, không kìm hãm được, hôn lên đôi môi ấm áp hấp dẫn của hắn. "Ta cũng vậy, Dật Phong!"Tiêu Dật Phong hôn đáp lại nàng, từ bên trán, đến tai, rồi đến đôi mắt xinh đẹp, phấn mũi thon nhỏ, cặp môi mê người, mùi hương bên xương quai xanh, từ từ chiếm lĩnh mọichỗ trên thân thể nàng, lễ phục cũng từng món một thoát ra.... .."Dật Phong......"Nàng khẽ run, thở gấp, vô lực dựa vào lồng ngực nóng hẩm của hắn."Vân Hi!" Hắn khàn khàn, lửa dục cũng dâng lên."Ưm......"Tiêu Dật Phong ôm nàng đặt trên giường mềm, bàn tay khẽ xoa đôi nhũ hoa căng đầy của nàng, thoát hết y phục, da thịt trắng mịn tựa như bông tuyết không che đậy, khiến lửa dục trong hắn càng bùng cháy mãnh tân hôn, hương nhu vô tận như màn lụa bao quanh hai người, bao phủ cả tẩm cửa sổ ánh sao không ngừng lóe lên, hoàng cung vẫn náo nhiệt, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười nói tiếng chúc bên ngoài tân phòng, có một nhóm người lén la lén lút rình coi, rối rít kề sát tai vào cửa lắng nghe động tĩnh trong phòng."Thật tốt quá, chắc sang năm ta sẽ có tôn tử để ôm!" Hoàng hậu hạ thấp giọng, che miệng cười cười, trong lòng không ngừng cổ vũ nhi tử tiếp tục."Hoàng thất rốt cuộc thêm huyết mạch mới rồi!" Lý Trạch Dương cũng cười ra tiếng."Sữa tươi, tã, y phục, bà vú.. ...." Thu đại tỷ theo bên cạnh hoàng hậu thì đang tính toán những vật dụng cần thiết để tiểu chủ nhân tương lai ra, năm mới khiến người ta rất mong đợi a!HOÀN
“Thật ra thì. . . . . .” Lúc này Hạ Vân Hi giống như nhớ đến điều gì, muốn nói lại thôi.“Thế nào, có phải nghĩ tới điều gì hay không?” Chu Minh đế trầm ngâm nhìn Vân Hi gật đầu với hoàng thượng một cái, sau đó chuyển mắt hỏi hoàng hậu “Nương nương, người còn nhớ lần trước, chuyện con rơi xuống ao nước không?”“Dĩ nhiên nhớ, lần đó con dọa ta sợ chết khiếp!” Hoàng hậu nhớ tới vẫn còn sợ hãi trong lòng.“Nương nương, thật ra thì con vẫn chưa nói cho người biết, lần đó. . . . . .” Hạ Vân Hi vừa nhắc tới chuyện này, đáy mắt tối tăm. Sắc mặt nàng nặng nề nói “Con không phải tự sát, mà là có người muốn giết con!”Lời này vừa nói ra, Chu Minh đế cùng Hoàng hậu cũng kinh ngạc nhảy dựng “Cái gì? Con nói có người muốn giết con?”Hạ Vân Hi đem chuyện xảy ra ở ao sen kể lại đơn hậu kinh hãi lấy tay xoa ngực. Chu Minh đế tức đến xanh mặt, cả giận nói “Nực cười, lại có chuyện như vậy, trẫm nhất định phải cẩn thận điều tra kỹ, bắt kẻ to gan đó.”Vừa nghĩ tới có người muốn hại chết Vân Hi, hắn lại đứng ngồi không yên, loại cảm giác này thật giống như lúc trước khi Dịch Ly muốn rời cung, trong lòng hắn không khỏi sợ hãi, sợ chuyện cũ sẽ tái vì hắn cảm thấy Ly nhi bị giết hại nhất định là do trong cung có người tiết lộ hành tung của nàng, nếu không người Già Lệ quốc làm sao biết chuyện nàng rời cung? Chỉ tiếc đối phương quá bí mật, hắn vẫn không tra ra kết hậu cũng tức giận mở miệng “Không sai, hoàng thượng! Tuyệt đối phải tra, bằng không thần thiếp sẽ rất lo lắng, nha đầu Vân Hi sẽ lại xảy ra chuyện mất thôi!” Nói xong, lo âu nắm chặt tay Hạ Vân Hi .Chu Minh đế vừa nghe càng gấp hơn, liền gọi Cẩm y vệ, sau khi giao phó sự tình thì hạ lệnh bọn hắn âm thầm điều tra, lại phái Cẩm y vệ võ công cao cường ẩn nấp xung quanh Phượng Hoàng cung, bảo vệ Hạ Vân Hi.——————————–Khuynh Vân mama vội vàng đi vào, nói với Dung phi “Nương nương, nô tỳ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo!” Đồng thời nhìn hai bên một phi lập tức hiểu ý của nàng, liền cho mọi người lui ra “Các ngươi, toàn bộ đi xuống, không có lệnh của bổn cung, ai cũng không được vào.”“Dạ!” Hai bên đáp lời lui xuống đóng cửa ngủ chỉ còn lại hai người, Quế mama liền thấp giọng nói “Nghe nói Hạ Vân Hi bình an trở lại rồi!”“Ngươi nói cái gì? Trở lại?” Mặt cười của Dung phi trầm xuống, mắt hạnh trừng to.“Đúng vậy, nô tài nghe Hắc Vũ nói, vốn là đã đem nàng đưa đến cho những thị vệ Nam Ảnh quốc kia, nhưng ai biết nửa đường nhảy ra một người rất lợi hại muốn cứu Hạ Vân Hi, Hắc Vũ còn không kịp thấy rõ hắn ra tay thế nào, người đội trưởng thị vệ kia đã chết rồi, còn những thị vệ Nam Ảnh quốc khác cũng chết rất thảm.” Quế mama nói tới đây còn rùng mình một cái.“Thật có chuyện này ư?” Dung phi cực kỳ kinh ngạc “Vậy Hắc Vũ cũng không đánh lại hắn sao?”“Hắc Vũ không muốn cứng đối cứng, liền giả vờ rời đi, sau đó chờ tên kia đi rồi, hắn quay lại sơn trang thông báo cho những thị vệ khác, chặn Hạ Vân Hi trên đường hồi cung, ai ngờ thái tử lại chạy tới đúng lúc!” Quế mama đem chi tiết sự việc nói ra.“Cho nên, nàng trở lại rồi?” Dung phi trừng mắt, tay nắm chặt thành quyền.“Chẳng những trở lại, còn mang sự tình nói cho hoàng thượng, hoàng thượng giận dữ, nói muốn triệt để điều tra chuyện này!” Quế mama nói đến đây, có chút lo lắng nhìn chủ mặt Dung phi càng khó nhìn hơn, trầm mặc, suy nghĩ sâu xa , đi tới đi lui trong phòng.“Nương nương, hay trước tiên chúng ta bỏ qua cho Hạ Vân Hi đi, tránh vì nàng mà đắc tội hoàng thượng, vậy không đáng.” Quế mama lại nói.“Nhưng ta thật sự không muốn nàng tiếp tục ở trong cung, ” Dung phi vẻ mặt phẫn hận, nghiến răng nghiến lợi nói “Ngươi biết không? Kể từ khi Hoàng thượng nhìn thấy Hạ Vân Hi tới nay, cả ngày mất hồn mất vía , chẳng những không tới Khuynh Vân cung, ngay cả tẩm cung của các phi tần khác cũng không đi, ta lo lắng cứ tiếp tục như vậy, nàng sớm muộn cũng sẽ trở thành hoàng quý phi, đến lúc đó ta còn có địa vị sao?”“Không thể nào? Hoàng thượng làm sao có thể. . . . . .” Quế mama há hốc mồm cứng lưỡi, có chút không tin “Chẳng qua chỉ là nha đầu nho nhỏ, có bao nhiêu bản lĩnh chứ?”Dung phi nặng nề nghiêm mặt “Nếu như nàng chỉ là một tiểu nha đầu bình thường có vẻ ngoài như Thiên tiên ta cũng không lo lắng, nhưng vấn đề là nàng lại giống Hạ Dịch Ly!”Năm đó chuyện hoàng thượng có quan hệ âm thầm cùng Hạ Dịch Ly, nàng rất rõ ràng, vì vậy nàng mới khẩn trương như mama lại lắc đầu nói “Nhưng nương nương, Hạ Vân Hi đã thích thái tử rồi mà?”“Vậy thì sao, Tiêu Dật Phong còn phải kết thân với công chúa, đến lúc đó nàng thấy không làm được thái tử phi, còn không nắm chặt cơ hội lên làm hoàng quý phi sao?” Dung phi không lạc quan như bà, ngược lại là càng nghĩ càng không ổn “Nếu quả như thật như thế, vậy cố gắng mấy năm qua của ta không phải uổng phí sao. . . . . . Không được, ta không thể ngồi chờ chết!”Nàng nhịn bao nhiêu năm nay, đã trải qua không ít mưa gió hậu cung, mấy lần cửu tử nhất sinh mà vẫn qua được. Thật vất vả trừ bỏ tất cả kẻ địch làm hoàng thượng chuyên sủng nàng để có được địa vị hôm nay, vì vậy nàng tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào tới phá tới đây, mắt đẹp của Dung phi sáng ngời, thoáng qua một tia hung ác.——————————–Bích Tiêu cungThác Bát Luật đứng trước cửa sổ, vẻ mặt lạnh lùng nghe thuộc hạ báo cáo, mày kiếm gắt gao nhăn hồng giết người? Hắn chưa bao giờ nghe qua, hoa hồng có thể giết người, coi như thật sự là cao thủ công lực thâm hậu, có thể ngắt lá phi hoa đả thương người, cũng không thể trong nháy mắt giết người được, huống chi còn là phân thây, cái này càng không thể tưởng tượng được nữa, quả thật trước đây chưa từng gặp, mới nghe lần đầu!“Ngươi thật sự nhìn thấy hắn dùng hoa mà không phải là vũ khí khác?” Hắn nhìn về phía thị vệ run rẩy dưới đất, hỏi lại lần nữa.“Điện hạ, đây là thiên chân vạn xác, thuộc hạ thấy rất rõ ràng!” Thị vệ nhớ tới, ánh mắt tràn đầy sợ hãi “Cái nam nhân y phục huyền sắc từ trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện, chúng ta còn chưa có thấy rõ hắn ra tay như thế nào, thân thể Trương đội trưởng liền bị chém làm hai. . . . . . Trên đất rơi đầy hoa hồng lam nhuốm máu . . . . . . Trên tay người nam nhân kia cũng có, sau đó hắn lại ra tay, giết những người khác. . . . . .”Hắn là thủ vệ canh giữ ngoài cửa, thấy rất rõ ràng.“Chậm đã, ngươi mới vừa nói hắn mặc y phục gì?” Thác Bát Luật tựa hồ nắm được điểm mấu chốt, vội vệ ngẩn ra, mới nói “Màu huyền kim!” Trong đêm tối đặc biệt dễ huyền kim? Thác Bát Luật hơi chấn động một cái, đôi mắt hoa đào thoáng kinh ngạc.
chỉ cưng chiều thái tử phi bướng bỉnh