🍻 Nữ Hoàng Đế Khờ Phu Quân

Quốc sắc thiên hương 2: Phu quân tướng quân* - Lâm Uyển Du (Cđ, 10c) Sủng hậu danh giá của cuồng đế* - Nhất Bút Niên Hoa (Cđ, 103c + 3nt) Tà Vương tuyệt sủng Cuồng Phi* - Tiêu Tùy Duyên (Xk, ts, 86c) Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu* - Thiên Mai (Cđ, 33c) Nội dung: Một chàng trai thẳng chính hiệu xuyên không đến địa phủ rồi lại được Ti Mệnh Tinh Quân "cướp ngục" và trao cho một thân phận mới. Mà không phải là thân phận phàm nhân bình thường. Mà là trong thân thế của một thái tử phi. Một thái tử phi được hoàng đế sủng ái. Quân đội Pháp xâm lược Brittany, lợi dụng sự bận tâm của Maximilian và cha ông, Hoàng đế Frederick III, với việc kế vị Mathias Corvinus, Vua Hungary. Anne của Brittany buộc phải từ bỏ Maximilian (người mà cô chỉ kết hôn theo ủy quyền) và đồng ý kết hôn với Charles VIII thay thế. Sau một thời gian dài vắng bóng vì dịch, Isaac đã quay trở lại làng âm nhạc với một dự án mới đầy hấp dẫn. Cụ thể, trong bài đăng gần đây trên trang cá nhân, anh có chia sẻ: 'Isaac có 1 tin vui muốn chia sẻ với mọi người đây. Đó là 1 món quà mang tên Hát cho em, đây 1 hoàng đế bất chấp lễ nghi chỉ cầu mong được sống cùng phu tử của mình đến trọn đời, si mê lưu luyến,thủy chung một lòng đã đổi cả tên nước thành tên của mình và ái nhân. Xuyên qua ta làm pháo hôi nữ phụ. Thích. Xuyên qua ta làm pháo hôi nữ phụ. Tác giả: Đào anh lạc lối. Thể loại: Xuyên Không. Nguồn: Vnkings.com. Rating : [T] Không dành cho trẻ dưới 13 tuổi. Tình trạng : Chưa hoàn thành. Đọc truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Nữ Đế Khờ Phu Được 6.33/10 từ 3 phiếu bầu. Người khờ thường có phúc của người khờ, càng không ngờ được đó chỉ là vẻ bề ngoài của hắn, Tính cách phúc hậu thiện lương, tác phong trước sau như một vui vẻ giúp người, thấy sự tình lục đục chân có thể chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Hoàng hậu năm nay mới 25 tuổi, chồng chỉ mới có 5 tuổi, tuổi nhỏ chỉ biết đòi nương, ngậm kẹo que. Thái hậu mới 20, chồng thì đã nằm trong quan tài thối rửa từ lâu, khi còn sống chỉ mới chạm vào thái hậu một chút thì đã làm nàng ấy sợ hãi khóc thét lên. ps5SfFR. NỮ HOÀNG ĐẾ, KHỜ PHU QUÂN * Tên gốc 女帝憨夫 – Nữ đế khờ phu Tác giả 云绯静 – Vân Phi Tĩnh Thể loại Cổ trang, cung đình, sủng , HE Nhân vật chính Địch Vũ Liễn & Vũ Văn Dật Thần Biên tập Ruby & Lily Trần Nguồn text ngocquynh520 – Diễn đàn Lê Quý Đôn 19楼 Nguồn chuyển ngữ Số chương 30 chương/quyển, 7 quyển * Tập 1 Lời tựa Phần I Tâm đau ngầm ẩn, tuổi thơ định chí hướng Lily 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 – 09 – 10 11 – 12 – 13 – 14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 Phần II Thân phận không phân, lời đồn kinh hãi Ruby 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 – 09 – 10 11 – 12 – 13 – 14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 Phần III Lưỡng tình tương duyệt, bắt chồng khờ Ruby 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 -09 -10 11 – 12 – 13 -14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 – Hết tập 1- * Tập 2 Lời tựa Phần IV Lần đầu lộ tài năng, bỏ qua phú quý Lily 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 -09 -10 11 – 12 – 13 -14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 Phần V Uyên ương hạnh phúc, lưu lạc thiên nhai 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 -09 -10 11 – 12 – 13 -14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 Phần VI Ân oán khó phai, bí mật kinh hoàng chua sót 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 -09 -10 11 – 12 – 13 -14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 Phần VII Gió tanh mưa máu đoạt thiên hạ 01 – 02 – 03 – 04 – 05 – 06 – 07 – 08 -09 -10 11 – 12 – 13 -14 – 15 – 16 – 17 – 18 – 19 – 20 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 – 27 – 28 – 29 – 30 – Hết tập 2 – * Ngoại truyện Tháng mười hai trời đông lạnh lẽo, gió rét thổi từ sơn cốc thổi qua, Tỉnh Hề nghênh đón một ngày tối tăm lạnh lẽo nhất trong năm. Phạm nhân và nô dịch bởi vì quần áo đơn bạc chống lại khí trời mà run lẩy bẩy, thế nhưng cái làm bọn họ phát run hơn chính là việc tiểu vương gia đột nhiên tới lệnh đứng lên, bọn họ không cần quỳ nữa, mà có thể trở về, chuẩn bị xếp hàng lĩnh cơm tối, ai nấy thở dài một tiếng, lại không nghĩ đến, đang lúc xếp hàng theo thứ tự chuẩn bị rời đi, một tiếng nói lạnh lùng vang đến từ phía sau mang theo hận ý thấu xương, ngăn bước bọn họ ly người chưa kịp hiểu, quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một gương mặt hiểm ác, sát khí tản mát từ trên người đối phương, làm cho một thân hắc sắc càng lộ vẻ thâm trầm, ai nấy đều thấy trước mặt như có một loại hắc ám bao trùm, khiến cho người ta nghẹt thở, làm cho người ta không tự chủ được bản thân, chỉ có thể trơ mắt đứng Hoan, người phụ trách ở đây, khẩn trương nhìn về phía Địch Vũ Liễn, giọng nói cũng run lên, hỏi “Vương gia, người là chỉ vị nào?”“Cái nữ nhân kia,” Địch Vũ Liễn vươn tay, chỉ về phía trước hướng bên trái, lập lại lần nữa, “Đem đến cho bản vương!”Bị tay nàng chỉ đến, bọn nữ tử đứng ở phương hướng ấy đều trong lòng run cầm cập, nhịn không được phải thối lui vài rất nhiều, Trương Hoan không thể xác định là người nào, nhưng hắn vẫn lập tức tiến về phía ấy, thầm nghĩ nếu như đến lúc đó bảo bắt sai thì lại bắt lại là được rồi. Bất quá hắn mới vừa bước được hai bước, Phong Tử Diệu đã từ trên lưng ngựa nhảy xuống chặn hắn Tử Diệu đi tới trước mặt chúng nữ nhân, vươn tay tóm người Địch Vũ Liễn chỉ ra ngoài. Hắn quay đầu nhìn lại nàng, thấy nàng không phủ định, liền biết mình bắt trúng rồi. Vương gia một mực tìm kiếm tin tức mẫu phi Mạc Tương Vân của nàng, chúng thủ hạ bọn hắn còn không đem bức họa kẻ ấy học đến thuộc lòng. Từ hướng tay nàng chỉ đến, hắn đã liền nhìn ra có một nữ tử cùng với người trong bức họa giống y boong, hay là hôm nay gặp vận may, rốt cục tìm được rồi?Nữ tử bị bắt ra, có đến năm mươi mấy người trong đám phạm nhân nô dịch sắc mặt cùng lúc thay đổi, ai nấy đều cảm thấy căng thẳng lo tử kinh hãi khi bị Phong Tử Diệu kéo đến trước mặt Địch Vũ Vũ Liễn ở trên lưng ngựa trông xuống nữ tử, chìa tay nắm lấy cằm dưới ả, bắt ả ngẩng mặt lên nhìn mình, để cho mình nhìn rõ dung mạo đúng! Ánh mắt của ả không có điên cuồng và tàn nhẫn như nữ nhân kia, so với nữ nhân thâm trầm kia lại có vẻ đơn thuần hơn! Mắt không rời nhìn chăm chú nữ tử dưới tay đang sợ đến phát run, Địch Vũ Liễn lúc này cảm thấy nữ tử có tám phần giống mẫu phi mình, lại lớn tuổi hơn, không phải là một người!Trong lòng nói không ra là thất vọng hay phẫn nộ, Địch Vũ Liễn dụng sức hất tay, hắt văng cầm dưới nữ tử, làm nữ tử cùng lúc té văng xuống ghê tởm! Người vì sao còn tìm chưa được! Từ lúc nàng mười tuổi thượng triều, phụ hoàng liền giao nàng toàn quyền truy kiếm mẫu phi. Sáu năm rồi! Nàng thế nhưng còn chưa có chút thu hoạch! Từ lúc mẫu phi nàng cùng với nam nhân kia vụng trộm bỏ trốn, hơn mười ba năm, hai tên kia tựa như lẫn mất trong không khí, bất luận dò thế nào cũng không ra! Nàng không tin hai tên đấy lại có thể lên trời xuống đất, bằng vào thế lực hoàng tộc của nàng, lại có người muốn tìm mà tìm không ra, như vậy chỉ có một khả năng, chính là bọn hắn đã được kẻ nào đấy lợi hại ngang nàng trợ giúp! Rốt cuộc là kẻ nào, nếu để nàng biết được, nàng bầm thây vạn đoạn kẻ đó, nhất định! Địch Vũ Liễn vẻ mặt giận dử, trợn mắt giận lây nhìn nữ tử, mà đến khi nhìn thấy nữ tử run rẩy bò dậy, khụy gối trên mặt đất, trong đầu bỗng nảy sinh một vấn đề, nữ nhân này vì cớ gì lớn lên giống mẫu phi nàng như vậy?!“Tên của ngươi!” Địch Vũ Liễn hơi hất đầu, liếc nhìn nữ tử trên mặt đất, nhãn thần sắc bén.“Nô, nô tỳ Mạc Tương Úy…” Vì sợ, Mạc Tương Úy cả thân đều run lẩy bẩy, thực sự không rõ vì sao mình lại bị kéo ra đây.“Mạc, Tương, Úy!?” Địch Vũ Liễn trợn tròn hai mắt, lạnh lùng hỏi “Mạc Tương Vân là cái gì của ngươi!?”“Là, là muội muội của nô tỳ!” Lẽ nào lại bởi vì muội muội ích kỷ kia của nàng? Mấy năm trôi đi đã làm Mạc Tương Úy đối với việc muội muội làm chuyển từ phẫn nộ, thống hận sang bó tay không biết làm sao hơn.“Ả là muội muội nhà ngươi!? Như vậy ngươi chính là người Mạc gia? Thế nhưng Mạc thị bộ tộc không phải đã bị diệt cửu tộc rồi sao!?” Địch Vũ Liễn thần sắc phi thường bất ngờ, không dám tin nổi, nổi giận vừa nói ra, ai nấy đều ngây ngẩn. Phong Tử Diệu Nhanh lấy lại tinh thần nhanh nhất vội vả đến bên Địch Vũ Liễn, hướng nàng bẩm báo “Vương gia, năm ấy hoàng thượng là lưu đày Mạc thị bộ tộc, không phải là diệt cửu tộc. Người… Chẳng lẽ không biết?” Câu nghi vấn sau cùng ngắn gọn, dè dặt thốt đích thực không biết! Địch Vũ Liễn trừng mắt nhìn Phong Tử Diệu nửa ngày nói không nên lời. Vốn dĩ năm đó trong lãnh cung, nàng đáp lại phụ hoàng nên diệt Mạc thị cửu tộc, hoàng thượng lúc đó ở trước mặt nàng cũng không nói ra quyết định của người đối với Mạc thị, nàng còn tưởng rằng phụ hoàng chính là làm như thế. Về sau ra khỏi lãnh cung, tuy rằng có người đề cập đến Mạc gia, nhưng đều nói rằng Mạc Gia gặp đại họa, nói chịu xui xẻo đại loại như vậy đều vì mẫu phi của nàng, không ai ở trước mặt nàng đề cập đến hai từ lưu vong này, nàng liền cho rằng gặp xui xẻo, đại họa tức là bị diệt tộc. Mà lúc sau, nàng vì không thích kẻ khác nhắc đến chuyện có liên quan đến mẫu phi nàng, vì thế cũng không có ai dám bàn luận đến vấn đề này, kết quả, nàng cứ như vậy hiểu lầm cho đến bây giờ.“Dĩ nhiên không có bị diệt tộc, vì sao không ai bẩm báo với bản vương!?” Địch Vũ Liễn cả giận nói.“Bọn thuộc hạ cho rằng Vương gia người biết, là thuộc hạ sai lầm!” Phong Tử Diệu ríu gối khụy xuống.“Bản vương đã từng nói, muốn tìm nữ nhân kia, bất luận đầu mối gì, bất luận người với việc gì liên quan đến ả cũng không thể bỏ sót! Vậy ngươi nói cho bản vương nghe, ngươi biết nhà mẹ đẻ của nữ nhân kia đều sống, ngươi hẳn là phải phái người đi điều tra tin tức của ả từ chổ bọn chúng rồi đi?” Địch Vũ Liễn áp chế cơn giận trong lòng, cuối người, nắm áo Phong Tử Diệu, ghìm giọng chậm rãi chất vấn hắn.“Thuộc hạ đáng chết!” Phong Tử Diệu gập đầu nhận lỗi, tuy rằng hắn căn cứ vào việc Mạc Tương Vân bỏ trốn là bởi vì bị ép nhập cung, mà trước khi nhập cung còn cùng Mạc Gia đoạn tuyệt, cho rằng ả đào tẩu căn bản sẽ không liên hệ với Mạc Gia, thế nhưng chuyện Địch Vũ Liễn nói, hắn đích thực không phái người đi làm, vì thế hắn không có biện giải cho mình.“Một đám vô dụng!” Địch Vũ Liễn tức giận bạo phát, “Đem toàn bộ người Mạc gia với kẻ có quan hệ với bọn chúng lôi hết ra cho ta!” Nàng buông tay, đẩy Phong Tử Diệu ra.“Dạ!” Phong Tử Diệu lĩnh mệnh, mà mười hai hắc y hộ vệ khác, bốn gã ngồi lại trên lưng ngựa, hộ tại bên người Địch Vũ Liễn, mấy gã còn lại đều nhảy khỏi lưng ngựa, đi theo Phong Tử Diệu bắt sự trợ giúp của Trương Hoan giao ra danh sách phạm nhân và nô dịch trong hầm mỏ, không lâu sau, năm mươi bảy người nhà Mạc Gia cùng với gia phó trước kia của bọn họ đều bị bắt ra.“Lưu bọn họ lại, những kẻ khác đều có thể đi!” Địch Vũ Liễn hạ người khác đồng tình nhìn thoáng qua đám người Mạc Gia, xong gấp rút ly khai, rất sợ đến phiên mình cũng rước họa vào vậy, trên khoảng sân trống trải gần trụ xá trong mỏ quặng, chỉ thừa lại một Vương gia cao cao tại thượng độc ác thủ đoạn với mấy tên hộ vệ bên mình, tên phụ trách trông coi hầm mỏ Trương Hoan và vài binh sĩ hắn dẩn theo, còn có trông giống như sơn dương mặc cho người giết mỗ, chính là đám Mạc Gia cùng với hạ nhân của bọn biết tại sao lại bị nữ nhân gây họa cho dòng tộc kia rước thêm cho phiền phức, người Mạc Gia cùng với đám gia phó trong nhà sắc mặt không giống nhau, có người kinh hoảng, có người căm lặng chờ chết, lại có người mặt không sợ sệt ngước nhìn Địch Vũ Vũ Liễn sắc mặt thâm trầm, lại không nói chuyện, chỉ dán mắt nhìn chăm chú bọn họ, trong đám này có rất nhiều tên có quan hệ huyết thống với nàng, nhưng nghĩ đến mẫu phi vụng trộm bỏ trốn, làm nàng thế nào cũng không nảy sinh cảm giác thân nhân với bọn chúng không biết bọn này đến tột cùng có hay không biết tin tức mẫu phi nàng, mà nàng có thể tra ra chuyện gì khiến việc tìm người có tiến triển chăng? Lại có thể, người Mạc Gia biết chuyện gì bất lợi cho nàng, tỷ như nói, chuyện mẫu phi năm ấy sinh hạ hài tử trong lãnh cung! Thân là nhà mẹ đẻ bọn Mạc gia lẽ nào lại không biết hài tử ả sinh ra chính là nử tử!? Nếu như nói biết, bọn hắn có hay không đã tiết lộ với kẻ khác!? Đứng bên bờ hồ, Địch Vũ Liễn ngửa mặt trông lên, Si Mị đã bay mất tăm. Nàng cuối đầu xuống, không nhịn nổi lại chơi đùa với chiếc chuông nhỏ trên tấm bùa bình an đeo bên thấy vậy, Tử Địch sau lưng nàng đắc ý reo một tiếng, nếu nàng ta có đuôi, khẳng định cũng đã sớm vểnh lên, ngoắt qua ngoắt lại rồi. Nàng ta ra sức nháy mắt với tỷ tỷ của nàng, ngụ ý mình đây là thiên tài, đoán thật Tiêu thì tỏ vẻ bất khả tư nghị, tuy là từ đầu đến cuối chủ tử nhà nàng chỉ một kiểu biểu tình, nhưng hễ là người hầu hạ lâu năm bên cạnh đều hiểu rõ tâm tình của nàng hiện tại không chỉ tốt bình thườngLúc này, Tiểu Phúc Tử đi đã lâu lại về tới, bước đến bên cạnh Địch Vũ Liễn, hắn mang sự tình đã điều tra rõ cung kính bấm báo, nói “Vương gia, Vũ Văn Dật Thần đó…” chính là kẻ chặn đường ưng, hắn vốn tính nói vậy, rốt cuộc lại bị Địch Vũ Liễn chặn nhắc tới tên của cái gã vẫn lẫn quẩn trong đầu mình từ trưa tới giờ, Địch Vũ Liễn hơi nghiêng đầu, buộc miệng liền thốt ra “Đúng rồi, hôm nay hắn làm gì ở đâu?”“…,” Tiểu Phúc Tử gạt đi cảm giác thắc mắc, nghĩ là chủ tử thần thông quảng đại đã rõ chuyện mình muốn bẩm báo, lại mừng thầm vì vấn đề nàng hỏi, may mắn Tử Địch đã bảo hắn điều tra, nhờ thế mà hắn có thể đáp được, “Hồi bẩm Vương gia, nô tài nghe nói hắn vì không thể vào Ngự Y Viện, đã được người nhà an trí vào trong Ngự Lâm Quân.”Địch Vũ Liễn khó hiểu nhìn Tiểu Phúc Tử, nhếch nhếch hai hàng lông mày, từ Ngự Y Viện đến Ngự Lâm Quân, khoảng cách không khỏi có chút quá xa.“Hắn chiều này đã vào Ngự Lâm Quân, hẳn phải nằm trong đội ngũ phụ trách ở Phúc Thọ Viên.”Vậy lần này nàng có thể trông thấy mặt mũi hắn rồi! Địch Vũ Liễn không nhịn được mà nghĩ như vậy.“Có phải nên đem hắn…” trói lại, đánh đập tra khảo một phen? Tiểu Phúc Tử đang định xin chỉ thị, thì thấy Địch Vũ Liễn phất tay ngăn lại không để hắn nói tiếp.“Không cần đem hắn tới đây.” Địch Vũ Liễn đã hiểu lầm ý của Tiểu Phúc Tử, nàng lại cuối đầu xuống búng chiếc chuông vài cái, trong khi cân nhắc hiện tại hẳn nên đến Phúc Thọ Viên coi thử, chưa kịp phát giác ra mình có vẻ như hơi nôn nóng, nàng đã cất bước đi được vài bước, suy nghĩ xem có nên gọi Si Mị quay lại hay không, nàng liền ngừng cước bộ, ngửa đầu lên trời, đúng lúc trông thấy Si Mị từ đằng xa bay thế mà, nàng còn chưa rời đi chỉ chấp tay đứng bên bờ hồ, tính huýt gió, gọi ái ưng xuống thì, lại nghe thấy một chuỗi âm thanh dài, nhỏ vang lên, âm lượng không lớn, nhưng thong thả, du dương, cùng lúc, ái ưng của nàng sau khi lượn vài vòng trên trời, liền bay về hướng phát ra âm thanh từng nghĩ tới có người có thể gọi được ưng của nàng, Địch Vũ Liễn biến sắc, nổi giận hạ lệnh “Đi! Bắt tên gia hỏa đã phát tiếng gọi Si Mị đến cho bản vương!”“Dạ?” Ba người Tiểu Phúc Tử sửng sốt, không hẹn mà vô cùng kinh ngạc thốt lên, ba người lắng tai tỉ mĩ nghe, đáng tiếc, không nghe được Vũ Liễn ngoảnh lại nhìn bọn họ, phát hiện bọn hắn mặt mũi ngơ ngác, nàng nhăn mày hỏi “Các ngươi không nghe thấy âm thanh gì?”Ba người cùng lắc đầu, liền thấy Địch Vũ Liễn như đã nghĩ ra cái gì, một vẻ bàng hoàng chưa từng thấy hiện lên trên mặt nàng, đợi ba người kịp phản ứng, nàng đã thi triển khinh công, lướt qua mặt hồ, chớp mắt bỗng mất Phúc Tử phục hồi lại tinh thần đầu tiên, vội vàng kêu hai người còn lại cùng nhau đuổi Vũ Liễn sở dĩ cảm thấy bàng hoàng, là bởi vì ba người Tiểu Phúc Tử bên cạnh nàng võ công đều không kém, vậy mà cũng không nghe ra âm thanh nọ, tức thì, nàng liền trong chớp mắt hiểu ra kẻ phát ra tiếng đã dùng “Thượng huyền thiên âm” để gọi Si Mị, nếu không phải nội lực của nàng đủ cao, hẳn nàng cũng không nghe nghĩ nếu đã có năng lực gọi Si Mị đến, thì tám phần mười cùng kẻ chặn tin tức Si Mị mang theo có liên hệ, trong lòng không khỏi nổi cơn thịnh nộ, ngay tức thời lửa giận bừng bừng giết tới hướng ái ưng bay xuống, chuẩn bị xé người nào đó ra thành tám một đường, Địch Vũ Liễn cứ luôn nghĩ nếu không phải nàng phát hiện được, mai sau ví như lại kêu Si Mị đi truyền tin tức trọng yếu gì, há chẳng phải vô cùng dễ dàng để cho đối phương biết? Người có công lực bậc này, lại có thể ra vào hoàng cung, nàng cặn kẽ tính cũng không vượt quá con số mười người, không ngoài phụ hoàng nàng, hoàng thúc, ám ảnh vệ bên người phụ hoàng, vân vân, nhưng dù là những người này, cũng không ai có khả năng triệu gọi Si Mị của nàng, càng không lý do gì phải chặn tin tức của nàng. Nghĩ đến đây, nhận định kẻ này nàng không thể xem thường, nàng nhảy lên nóc nhà, trực tiếp dùng lối tắt, tăng tốc độ chạy tới chổ lúc cảm giác nàng đã đến nơi rồi, Địch Vũ Liễn dự tính từ trên nóc nhà nhìn bao quát xuống các ngõ đường, tìm tên dám cả gan làm loạn gọi ưng của mình đến. Nàng còn chưa kịp tìm, một thanh âm quen thuộc, hẳn nên nói là trưa hôm nay đã nghe qua, khiến nàng dư vị suốt cả buổi chiều truyền đến tai âm dịu dàng, dễ nghe, mang theo chút sủng nịch, chút bất đắc dĩ, còn pha chút dỗ dành, nói “Tiểu Ưng a, ngươi sao lại chạy tới chỗ này hả? Chắc chắn là Dật Tân gây sự, đuổi ngươi đi, có đúng không? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không có ý đuổi ngươi, cho nên đừng có buồn, cứ theo ta về nhà đi nha!” Vũ Văn Dật Thần gọi Si Mị xuống, để cho nó đứng lên cánh tay trái mình, đùa với nó một lúc xong thì nói với Si Mị, không biết ưng kia nghe có hiểu hay không, nhưng trái lại Địch Vũ Liễn đúng lúc từ trên nóc nhà nhìn xuống nghe rất rõ nhìn nam tử ngồi chồm hổm trong một hốc nhỏ hẻo lánh, người khác khó chú ý đến, cùng với ái ưng của nàng nói chuyện, nhờ thanh âm kia và Vũ Văn Dật Tân được y đề cập tới trong lời nói, lửa giận trong lòng do đã nhận ra được đối phương là ai, liền bị tiếng cười “Hì hì” bình thường ấy dập Văn Dật Thần đứng lên, khó xử nhìn Si Mị, nói thầm “Ta phải làm sao mới có thể thần không biết, quỷ không hay mang ngươi ra khỏi cung hả? Ngươi không thể bay loạn trên kia nữa, nếu để cho Liễn Vương khủng bố nọ phát hiện được, liền nguy!”Thần không biết, quỷ không hay? Thật lớn gan, còn định trộm ưng của nàng! Người nào đó ở bên trên tức tối nghĩ. Lại nghe tới hai chữ “Khủng bố” gắn lên đầu mình, khuôn mặt người nào đó lập tức trở nên khó coi.“Nghe Dật Tân miêu tả, tiền nhậm chủ tử của ngươi không phải đáng sợ bình thường. Trưa nay ta không cẩn thận đã đắc tội với hắn, tuy ta không thấy mặt hắn, nhưng từng cơn từng cơn ớn lạnh ngoài cửa sổ truyền vào đã có thể khiến ta khẳng định hắn thực sự cực kỳ khủng bố hệt như lời đồn!” Cùng với một chú ưng nói chuyện, Vũ Văn Dật Thần đúng là không hề cố kỵ, nghĩ gì liền nói đó!Ớn lạnh? Mắc mớ gì tới nàng, cuối mùa đông, không lạnh chẳng nhẽ phải nóng mới chịu!? Hơn nữa, nàng trở thành tiền nhiệm chủ tử của Si Mị hồi nào!? Vì sao thành tiền nhiệm? Trán của người nào đó không chú ý đã nổi lên một cọng gân xanh.“Nếu lại để cho tiền nhiệm chủ tử của ngươi biết được ngươi ở chổ ta gần một tháng, tờ giấy trong ống tre nhỏ truyền tin kia cũng do ta xé, ngươi nói, hắn sẽ làm gì?”Nàng sẽ rút gân hắn, lột da hắn, cho hắn thật sự cảm nhận chổ khủng bố của nàng thử xem! Lửa giận bị dập tắt một lần nữa được nhóm lên trong lòng Địch Vũ Liễn.“Ta khẳng định mạng nhỏ khó toàn á! Kỳ thực, Liễn Vương hồi còn nhỏ hắn rất đáng yêu.”Nghe câu này, lửa giận trong lòng người nào đó có xu thế cháy nhỏ lại.“Chỉ là lạnh như băng, không thích nổi!”Sắc mặt người nào đó tăng thêm vài phần u ám.“Với lại, phẩm vị của hắn ra sao vậy a! Hồi nhỏ thì mặc một thân đen, lớn lên càng tệ hơn, bắt người chung quanh cũng một thân đen, khó coi chết được! Càng khỏi nhắc tới phủ đệ hắn chuẩn bị tới ở cạnh bên chúng ta, phủ đệ kia cũng bị hắn làm thành đen như mực. A! Thật sự là phủ đệ kia bị tàn phá đến không còn hình dạng khiến ai cũng không nỡ lòng nhìn!” Vũ Văn Dật Thần chịu không nổi mà phê bình, mỗi lần hắn đi ngang qua phủ bên cạnh liền không nhịn nổi muốn nói như nào đó đại hỏa, nàng thích màu đen trở ngại gì hắn? Vì cái gì mỗi thứ hắn phải mỗi phê bình?“Còn nữa, hắn đặt tên cũng rất kém phẩm vị, Si Mị! Ngươi nghe xem, ngươi đẹp như vậy sao có thể bị kêu bằng một quỷ danh như thế hả? Rất khó nghe a! Vẫn là Tiểu Ưng ta đặt cho ngươi đơn giản, dễ nhớ, thuận tai!”Quỷ danh!? Người nào đó có loại cảm giác suýt nữa bị tức đến ói máu.“May mà khi hắn còn bé, cái lần ta thấy hắn, đã phản ứng kịp nhanh, nghe hắn là hoàng tử, ta liền gấp rút bỏ chạy! Bằng không, để hắn tóm được, mấy năm qua đâu có ngày an ổn a!”Có ý tứ gì!? Lẽ nào hắn chạy không thành công, bị nàng bắt được, liền có nghĩa là hắn không sống yên ổn qua ngày ư? Người nào đó bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.“Nói tóm lại, không thể để hắn tìm thấy ngươi, cũng không thể để hắn phát hiện ra ta, ta muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân sớm một chút, có thể lánh hắn bao xa thì lánh bấy xa, Tiểu Ưng, ngươi nhớ cũng phải trốn hắn nha!”Mình hắn trốn còn chưa đủ, còn giựt giây con ưng của nàng đi bụi! Địch Vũ Liễn đen mặt vì tức.“Người trong hoàng tộc, thì phải tránh xa một chút, đặc biệt là Liễn Vương!” Thường ngày, không có người khả dĩ để cho hắn nói hết nỗi lòng, Vũ Văn Dật Thần khó tránh khỏi cùng với một chú ưng nói chuyện thỏa thích thật cuối cùng, tựa như đổ dầu vào lửa, vì sao đặc biệt là nàng!? Người nào đó phẫn nộ rồi.“Tiểu Ưng, thời gian không còn sớm, ta hãy cứ giao ngươi cho Tần Thuật thúc thúc cất giữ chắc được! Chờ tới lúc ta xuất cung, sẽ mang ngươi trở về!” Vũ Văn Dật Thần đứng dậy ló đầu ra kiểm tra một chút, phát hiện không có người nào, bèn vui vẻ ôm Si Mị đi tới chổ Quang Vũ Môn, chổ đó có Tần Thuật có quan hệ tốt với ngũ thúc của hắn, đối với hắn cũng tốt, hơn nữa canh ở nơi đó toàn người quen, chắc sẽ không nói lung tung ra tiếc hắn chú ý trái phải trước sau, duy chỉ quên phía trên, chỉ thấy Địch Vũ Liễn đứng ở trên nóc, càng nghĩ càng thấy tức, rốt cục lửa giận phun trào trong thầm lặng, Vũ ~~~ Văn ~~~ Dật ~~~ Thần! Người nào đó gào thành tiếng trong bụng, muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân, nàng tác thành cho hắn! Thích trốn nàng phải không, muốn tránh thật xa phải không! Được, nàng không để hắn như ý!Thế là, đương lúc ba người Tiểu Phúc Tử tìm được Địch Vũ Liễn, nàng đã nhảy từ trên nóc xuống dưới. Ba người nhìn vẻ mặt chủ tử nhà bọn hắn nom tái mét, cả người tản ra sát khí, trong bụng sờ sợ nghĩ “Rốt cuộc kẻ nào xui xẻo rồi!?

nữ hoàng đế khờ phu quân