🐼 Doc Truyen Boss Tro Thanh Chong
Lần thứ ba gặp mặt, anh đẩy cô vào phòng trang điểm dạy cô như thế nào là hôn. Lần thứ tư gặp mặt, anh trực tiếp ném cô vào trong xe, mang cô về nhà mình! Lần thứ năm gặp mặt.. lần thứ sáu.. Tô Tố muốn điên lên! Sao người lại như keo dính sắt vậy, muốn thoát
Thanh âm của Giang Trần tràn ngập sát ý, đây không phải là trò đùa, cũng không phải là lời nói vui đùa của hắn. Đây là tranh giành vận mệnh, là tranh giành quyền thế, cũng là tranh giành số mệnh. Người thắng có được thiên hạ, người thua, thua tất cả.
Ta Tại Tân Thủ Thôn Lặng Lẽ Cẩu Trở Thành Đại BOSS (Ngã Tại Tân Thủ Thôn Tiễu Tiễu Cẩu Thành Liễu Đại BOSS) Chương 103 : Cha dưỡng ngươi. Người đăng: Phong Đã Yêu . Ngày đăng: 13:56 13-11-2021
Top 10 links about Đọc Truyện Lời Mời Của Boss Thần Bí of the week. These links are top viewest webpages on google search engine of the week. Please,
Tên gốc: 穿成天才炮灰他小姨妈 - Trở thành dì nhỏ của pháo hôi thiên tài Tác giả: 秦皇 - Tần Hoàng Editor: Kỷ Kỷ, UwU Bìa: trucdapisces Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Xuyên thư , Làm giàu , Hào môn thế gia , Vườn trường , Sảng văn , Pháo hôi
Bộ Phàm nhìn một chút viện tử chung quanh. Tiểu Bạch cùng đại hoàng ngưu, mẹ dê rừng, trong góc nhìn xem hắn, còn có trong hậu viện Tiểu Hỉ Bảo một đám tiểu đồng bọn. Không coi là nhỏ bé gái mà nói, bây giờ trong nhà đã không đơn giản chỉ có bọn hắn một nhà năm
Truyện Boss Trở Thành Chồng - Chương 754. 39754.txt “A----” Tiếng hét kinh hoàng được trộn lẫn với một nỗi sợ hãi sâu sắc, Lục Sâm đột nhiên nét mặt thay đổi, anh ta nhanh chóng quay lại, đừng sức đẩy cửa.
Hiện truyện Boss trở thành chồng đang ở trạng thái full với tổng cộng 937 chương. Một con số quá dài nhưng nó vẫn chưa bao giờ tạo cảm giác ngán ngẩm ở người đọc. Cùng với những lời bình luận, đánh giá về truyện càng làm tăng sự hứng thú về nội dung câu chuyện này.
Thứ 684 chương Đến chậm kim thủ chỉ? 【 Tu tiên chỉ dẫn hình thức 】 【 Công năng giới thiệu: Ngươi là có hay không đang vì không có kinh nghiệm buồn rầu, ngươi là có hay không đang vì không biết như thế nào kiếm tiền mua pháp khí, mua đan dược mà bối rối, Bây giờ thì có một cơ hội đặt ở trước mặt
X3hv. Phụ nữ chủ động ôm ấp Tiêu Lăng gặp nhiều rồi, vì thân phận cao quý, bên anh không thiếu phụ nữ, nhưng …. ánh mắt rơi xuống cổ trắng ngần của Tô Tố, mái tóc dài của cô thả xuống, cơ thể không có mùi nước hoa ngạt thở, chỉ có mùi thơm nhẹ của dầu gội đầu trên tóc mai. Tuy vẫn chưa thấy mặt, anh đối với cô gái này không có sự phản cảm. “Xin cho qua” Tô Tố bịt miệng xông ra ngoài, nhưng Tiêu Lăng bây giờ đã thấy rõ mặt của cô, nắm lấy cánh tay cô. Hôm nay Tô Tố có ăn diện trang điểm qua, một thân đầm đỏ ngắn không ống tay, lộ đôi vai gầy và xương quai xanh tinh tế, màu đỏ không phải ai mặc cũng hợp, chỉ riêng cô với làn da trắng ngần óng ánh, mặc lên rất vừa vặn. Da cô rất mỏng, dường như có thể thấy gân xanh dưới lớp da đó. Tiêu Lăng là một người nhìn quen mỹ nhân nhưng cũng nhịn không được cả người nóng lên. Người phụ nữ này, sinh ra là để hại người mà. Anh nhìn ngũ quan và lông mày của cô, không biết vì sao, cảm thấy có chút quen mắt. Lông mày anh nhếch lên, trầm giọng hỏi “chúng ta có phải gặp ở đâu….” “Ọc….” Tô Tố không nhịn được sự cuộn trào trong ngực, nôn lên bộ đồ tây thủ công Ý đắt tiền của Tiêu Lăng, hoàn toàn ngắt được lời chưa nói hết của Tiêu Lăng. Tiêu Lăng nhìn vết dơ trên y phục, lông mày nhíu chặt. “Tiêu tổng…” Thư kí xinh đẹp của Tiêu Lăng bị dọa tới trắng mặt, phải biết là, Tiểu tổng là người rất ưa sạch sẽ, không thể nhịn được y phục có chút nếp nhăn gấp, giày không được đánh sáng bóng thì sẽ không ra khỏi cửa. Thư kí Trương nhìn Tô Tố đang không ngừng nôn, trong tim thay cô cảm thấy bi ai mấy giây. Không khí nhất thời ngưng đọng. Mặt Tiêu Lăng đen đến dọa nhiều, đẩy Tô Tố ở nơi cánh tay anh ra, không nhịn được nữa cởi bỏ áo khoác đắt giá của mình, thuận tay vứt vào thùng rác. Không thể nhịn được mùi chua hôi trong không khí, Tiêu Lăng bắt lấy Tô Tố sắp ngã xuống, toàn thân phát ra khí lạnh đến có thể đóng băng người khác. Thư kí Trương cẩn thận lùi 2 bước, cô theo Tiêu tổng năm sáu năm rồi, lần đầu tiên thấy được cơn giận rõ ràng như vậy. Thư kí Trương cẩn thận hỏi “Tiêu tổng, cần …. lên lầu trên thay y phục không ạ?” “Thay” “Vị tiểu thư này thì sao?” Tiêu Lăng lạnh lùng nhìn Tô Tố, nhưng lúc này Tô Tố đã say mèm, nếu không phải anh nâng lên, sớm đã bất tỉnh nhân sự nằm ở dưới đất. Nếu là người khác anh sớm đã bỏ đi, nhưng anh cảm thấy Tô Tố rất quen mắt, anh dám khẳng định, trước đây đã từng gặp cô, ngoài ra còn có nguyên căn nào đó, vì nếu gặp qua, người xinh đẹp như vậy nhất định phải nhớ mới đúng. Anh nghĩ nghĩ, thuận tay đem Tô Tố ném vào lòng thư kí Trương “đem cả cô ta lên!” ……….. Tô Tố mơ một giấc mơ, trong mơ cô vẫn là nữ minh tinh hạng B trong giới giải trí, cô và Mạc Tầm vẫn yêu nhau, cô mơ thấy mình âm thầm hẹn hò với Mạc Tầm, sợ bị phóng viên chụp được đưa lên báo. Cô mơ thấy căn hộ của Mạc Tầm, cô vì ngủ trễ nên lười không chịu dậy, những lúc này Mạc Tầm sẽ hôn lên trán cô, nhẹ nhàng xuống giường, làm đồ ăn sáng cho cô. Tất cả đều rất tốt đẹp. Nhưng giống như những cảnh quay chậm trong điện ảnh, tất cả điều tốt đẹp đột nhiên sụp đổ; cô mơ thấy phòng phẫu thuật tràn đầy máu, mũi chỉ ngửi được mùi tanh của máu. Loại công kích nghiêm trọng này, làm cô không thở được. Cô mạnh mẽ mở đôi mắt ra. Căn phòng toàn màu đen, giơ tay không thấy năm ngón. Dưới thân là cái giường mềm mại, trên thân là hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông, điều ép đến cô không thở được không phải là ác mộng mà là người đàn ông thực sự. Tô Tố sửng sốt Cô nhớ cô vì muốn kí hợp đồng với Triệu tổng, một mực chuốc say ông ta, bất đắc dĩ, vì chính mình kính rượu nên cũng say theo Sau đó thì? Cô nhớ cô đem Triệu tổng vào căn phòng của quán rượu, cho ông ta uống nước có thuốc ngủ. Sau đó nữa….sau đó nữa cô hoàn toàn không nhớ nổi. Hơi thở của người đàn ông trên thân ngày càng trầm, đôi tay lớn không ngừng sờ soạng trên da thịt cô. Sắc lang! Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Tô Tố. “Hỗn đản….buông tay!” “Tiểu yêu tinh, là em dụ dỗ tôi.” Giọng người đàn ông trong tối khàn khàn, vậy mà không khó nghe. nhưng Tô Tố làm sao có tâm trạng quan tâm giọng như thế nào, ngoài Mạc Tầm, cô chưa bao giờ thân cận ai như vậy. Cô cố gắng phản kháng, “Buông tôi ra!” Vì sự phản kháng của cô mà Tiêu Lăng thở ra một hơi lạnh. Anh ban đầu không muốn chạm vào Tô Tố, là Tô Tố ngủ không ngoan, đem anh như gấu bông ôm lấy, anh là đàn ông, còn là người đàn ông bình thường không bị bệnh, đương nhiên không nhịn nổi. Đương nhiên, anh cũng không tính nhịn Anh đưa tay bắt lấy hai cổ tay của Tô Tố, đưa lên trên đỉnh đầu của cô, làm cô không thể động đậy, lạnh lùng nói “Cô tiếp cận tôi không phải muốn chủ động ôm ấp? Nếu đã như vậy, thì không cần phải lạt mềm buộc chặt nữa!” Cái gì thế! Tô Tố trong lòng nóng nảy cô lúc nào chủ động ôm ấp, lúc nào lạt mềm buộc chặt!” Nhưng sức của phụ nữ không thể nào bằng đàn ông. Cô cố gắng phản kháng càng làm người đàn ông phía trên tăng thêm dục hỏa. “Xì….tiểu yêu tình, đây là em tự tìm.” Đôi môi nóng bỏng của người đàn ông trong bóng tối chuẩn xác tìm được đôi môi của cô, điên cuồng cắn gặm, đồng thời một tay rất nhanh cởi hết đồ trên người cô. “Xoẹt-” Tiếng vải rách chói tai làm thân thể của cô cứng nhắc, đồng thời cũng mở to mắt. “Uhm…….” Buông tay! Bây giờ Tiêu Lăng như cung đã giương tên không thể nào không bắn, không quan tâm phản kháng của Tô Tố mà cùng cô dây dưa. Cơ thể Tô Tố hiển nhiên rất ít kinh nghiệm, cộng thêm Tiêu Lăng thủ đoạn cao minh, cô vậy mà không khống chế được thấp giọng thở. Trong căn phòng liền tràn đầy xuân sắc. ………….. Tô Tố lần nữa thức dậy trong phòng đã sáng chói, rèm cửa mở ra, ánh nắng ấm áp thuận theo cửa kính chiếu vào, làm tăng sự dịu dàng. Tô Tố khẽ động thân thể, toàn thân đau như bị bánh xe cán qua, cô bỗng dưng nhớ lại kí ức tối qua, khuôn mặt khẽ trắng bệch. Cô ôm niềm hy vọng cuối cùng, khẽ lấy chăn dưới thân lên, bên trong chăn cô không một mảnh áo, toàn thân đều là dấu vết đỏ tím, đặc biệt là cổ tay, tối qua cổ tay cô bị người khác trói lại, bây giờ quanh cổ tay là một vòng màu tím là dấu vết của sự ứ đọng máu. Da của cô vốn đã mỏng, lại đặc biệt trắng, cho nên dấu vết trên thân thể cô càng hiện lên một cách rõ ràng. Thân thể cô bỗng nhiên cứng đơ. Chính vào lúc này, cô nghe thấy trong phòng có giọng trầm thấp vang lên. “Tỉnh rồi?”
Khâu!Trái tim Tiêu Lăng trầm xuống."William, có nghiêm trọng không?""Tiêu tiên sinh, nếu bị đụng mạnh thêm chút nữa, hộp sọ sẽ bị vỡ, đến lúc đó thánh sống cũng không thể cứu được, cậu nói có nghiêm trọng không!"William không quan tâm việc giải thích cho Tiêu Lăng nữa, nhanh chóng mở hộp thuốc luôn mang bên mình ra, từ hộp thuốc lấy ra một ống tiêm dùng một lần."Tôi phải tiêm thuốc gây mê để khâu vết thương cho vị tiểu thư này. Mời mọi người hãy đi ra ngoài trước."Tiểu Trần lặng lẽ ra khỏi phòng, nhưng Tiêu Lăng lại không di chuyển. "Tôi muốn ở đây với cô ấy.""Ok, cậu lại giúp tôi một tay." Bác sĩ William tiêm thuốc gây mê cho Tô Tố, không ngần ngại chỉ huy Tiêu Lăng, "Giúp tôi tìm một chiếc khăn ướt nóng vào đây."Tiêu Lăng nhanh chóng đi vào phòng tắm lấy ra cái khăn ướt, bác sĩ William ngồi bên trên** tháo miếng gạc trên trán cô ra, lấy bình xịt cầm máu xịt lên trán của cô, máu trên đầu cô tạm thời dừng lại. Bác sĩ William lấy khăn ướt lau vết máu trên mặt và đầu cô, thuận tay lau sạch mặt bị dơ của cô."Omg, một vị tiểu thư trẻ đẹp như vậy mà lại có ý nghĩ không cởi mở đi đập đầu, quả thực quá không lạc quan rồi." William nhanh chóng khâu vết thương lại, việc khâu vết thương không được coi là phẫu thuật, cho nên hoàn toàn không làm khó được anh. William rất nhanh đã khâu xong,vết thương của Tô Tố lan đến góc trán bên trái, vết thương rất dài, cỡ năm sáu cm, William một bên quấn vết thương một bên cảm thán, “ may mà không bị thương đến khuôn mặt, nếu không thì quá uổng phí rồi ”"Có phải như vậy là được rồi không? Có cần lưu ý gì nữa không?""Dĩ nhiên là chưa xong, vết khâu này sau này có thể bị hiện tượng sưng đau, lúc đó có thể dùng băng gạc lạnh địa phương để giảm bớt triệu chứng. Nhớ rằng không được để trúng nước, nếu không cẩn thận dính nước vào vết thương, lập tức dùng tăm bông đã được sát trùng đem băng gạc bị ướt tháo ra băng lại cái mới. "William quấn xong vết thương,nghiêm túc dặn dò Tiêu Lăng," không ăn thức ăn cay nóng, tắm nắng ở nhiệt độ thích hợp, nhưng không thể vận động cũng không thể để đổ mồ hôi. Bắt đầu từ ngày mai treo bình truyền nhỏ giọt truyền thuốc chống viêm, và nhớ phải tháo kim ra sau khi bình hồi. "Tiêu Lăng thầm nhớ tất cả, "Còn gì nữa không?"William nói thêm, “Biết vị tiểu thư này thuộc nhóm máu nào không?"Tiêu Lăng nhớ lại thông tin của Tô Tố, rất khẳng định trả lời, "Nhóm O!""Ok, cô ấy bị mất quá nhiều máu, ngày mai sẽ truyền máu, sáng mai tôi đem túi máu đến. Đúng rồi, tốt nhất là cần phải kiểm tra xem có bị chấn động không, đập đầu mạnh như vậy, có khả năng lớn bị chấn thương. ""Cô ấy có thể di chuyển trong tình trạng này không?""No no no, tất nhiên không thể!""Vậy ngày mai cậu mang dụng cụ đến đây để kiểm tra cơ thể cho cô ấy." Tiêu Lăng trực tiếp ra lệnh."Tiêu tiên sinh, cậu thực sự không biết khách khí" William nhún vai, nháy mắt tinh nghịch, "nhưng...... đó là niềm vinh hạnh của tôi."......Tiễn William đi, cả người Tiêu Lăng mềm xuống."Tổng tài..." Tiểu Trần nhẹ giọng nói, "Có cần tìm y tá đến chăm sóc Tô tiểu thư không?""Không cần." Tiêu Lăng ngồi kế***, mệt mỏi xua tay "Tiểu Trần, cậu quay về trước đi."Tiểu Trần liếc nhìn căn phòng lộn xộn, không nói gì cả, đóng cửa lại rời thuỷ tinh rất sáng, sáng đến nỗi anh có thể thấy rõ mỗi vết thương trên cơ thể cô, bây giờ Tô Tố như một con búp bê sứ đang nằm đó, vẫn đẹp nhưng không có sự Lăng che đã làm gì!Rõ ràng là chỉ muốn trừng phạt cô ấy, tại sao lại trở nên thế này!Tiêu Lăng thấy bộ dạng nhếch nhác của Tô Tố, đi vào phòng tắm lấy chậu nước, cô nằm trên ** anh không dám cởi quần áo của cô, chỉ dùng kéo cắt quần áo của cô, thấy da thịt trần của cô, Tiêu Lăng khẽ thất thể của cô còn lưu lại vết tích ân ái của bốn ngày trước, cũng có vết thương do cú va chạm của 5 tiếng dùng khăn ấm lau cơ thể cô, động tác dịu dàng vô cùng. Anh không dám di chuyển cô dù chỉ một chút, thậm chí không dám mặc đồ cho cô, nhẹ nhàng lấy chăn phủ lên cơ thể cô. Sau khi làm xong, anh lại lấy hộp cứu thương ra, xịt thuốc khử độc lên bàn tay bị trầy và góc mặt của cô, rồi xức dầu i-ốt vào sau đó mới đặt mặt hôn mê của Tô Tố rất nhợt nhạt, lông mày nhíu chặtĐây là vì lo lắng cho Tiểu Thất và Cảnh Thuỵ sao?Tiêu Lăng cười khổ, Tô Tố à Tô Tố, anh là cha ruột của tụi nó, hổ đói cũng không ăn thịt con, không lẽ trong lòng em anh tàn bạo độc ác đến vậy sao, là người thậm chí cả con ruột cũng hại sao!Anh vươn tay xoa chỗ mày nhíu lại của cô, nhưng khi nhìn thấy gạc quấn quanh trán cô thì dừng máu như vậy, anh nhìn vào còn cảm thấy đau, làm sao cô có can đảm đâm đầu vào chứ!Tiêu Lăng xoa xoa mi tâm đang phát giống như trước kia dù bị ép buộc, bị dùng bất cứ thủ đoạn cực đoan nào, cô vẫn nhịn được, bây giờ tại sao không nhịn được vì liên quan đến con sao, vì vậy mới quyết tâm như vậy!Con là điểm yếu của Lăng đẩy túi cứu thương ra, nắm lấy bàn tay lạnh trắng của cô, đôi mắt lóe lên tia lạnh lùng, "Tô Tố, em đừng nghĩ chết là xong, điều em nợ tôi vẫn chưa trả!"......Ngày hôm sau, trời chưa sáng, William đến biệt thự để truyền máu cho Tô Tố, còn mang theo dụng cụ để kiểm tra chấn anh đến biệt thự hầu hết mọi người vẫn còn ngủ, Tô Tố vẫn chưa tỉnh lại, Tiêu Lăng ** không ngủ, ngồi bên cạnh cô,trầm mặc như một bức tượng."Tiêu tiên sinh, anh như vậy không được. Tiểu thư trẻ đẹp này một tiếng nửa ngày không thể thức dậy, anh ngồi đây với cô ấy vốn dĩ không có bất kỳ ý nghĩa gì, tốt hơn là nên đi đánh một giấc, đợi cô ấy thức dậy chăm sóc không phải tốt hơn sao."Tiêu Lăng lắc đầu, cô không tỉnh làm sao anh có thể ngủ được, "Khi nào cô ấy có thể tỉnh?""Vẫn còn sớm lắm." William nhún vai, "bị tiêm thuốc gây mê không nói, vị tiểu thư này dường như bị kiệt sức, làm việc quá sức dẫn đến tình trạng hôn mê sâu, nhưng may mắn là cô kiệt sức, nếu không dùng toàn lực đâm một cái, tôi thực sự không chắc có thể cứu được. "Cho nên... cô ấy đã quyết định, thực sự tìm kiếm cái chết!Chứ không phải là giả bộ cho anh xem...Khuôn mặt của Tiêu Lăng càng u ám hơn.......Vào lúc 4 giờ chiều, Tô Tố dần có lại ý nay là ngày hiếm hoi có thời tiết tốt trong những ngày gần đây, ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ tràn ngập căn phòng, cơ thể của Tô Tố cũng được bao phủ bởi ánh mặt thể cô rất suy đôi mắt mệt mỏi lên, đôi mắt có hơi đau, mọi thứ trước mặt tôi đều như trở thành hai cái, cô chỉ hơi di chuyển đã cảm thấy cơ thể đều đau đớn, đặc biệt là đầu! Đầu không chỉ đau mà còn cảm thấy chóng không chết sao!"Tỉnh rồi!"Giọng nói quen thuộc khiến Tô Tố cứng đờ, cô chậm rãi quay đầu, cô thấy Tiêu Lăng đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh âm trầm nhìn ngồi ở góc tối mà mặt trời không chiếu tới, trông càng lạnh lùng bức Tố toàn thân run rẩy!
Tô Tố nằm trên bàn phẫu thuật. Ánh đèn phẫu thuật chói lóa làm cho mắt cô không mở lên được, chỉ mông lung nghe được tiếng máy móc lạnh tanh chạm vào nhau và giọng nói ngưng đọng của bác sĩ “Dao phẫu thuật” “Nhíp” “Lấy đứa con ra” Cô muốn động, muốn liều mạng chống lại, nhưng cô thất vọng phát hiện cơ thể cô ấy không còn theo sự điều khiển của mình. Cô tuyệt vọng nhìn lên ánh đèn chói mắt, ánh sáng lạnh lùng đó như đang giễu cợt sự ngu xuẩn của cô. Cô là một cô nhi, 16 tuổi vào giới diễn viên, sau đó vẫn luôn hoạt động trong giới giải trí, dựa vào thực lực của mình mà trở thành một nữ minh tinh hạng B, 22 tuổi gặp được Mạc Tầm. Anh ta là một chủ tịch đỉnh đỉnh đại danh của một chuỗi bệnh viện, vừa mới 28 tuổi, ưu nhã dịu dàng. Mạc Tầm lần đầu tiên gặp cô đã điên cuồng theo đuổi cô, mà cô vì chưa từng trải, từ trước tới nay cũng không dám tin tưởng là có người đối tốt với cô, cho nên nhiều lần từ chối. Mà anh ta như là mặt trời vậy, lợi dụng mọi cơ hội. Cô từ từ trầm luân, mất đi phòng vệ cuối cùng, bọn họ âm thầm sống chung với nhau, anh ta từ trước tới nay vẫn không bắt cô tránh thai, nói nếu có thai rồi thì sinh ra, sẽ có trách nhiệm với cô và con. Cô thật sự tin rằng đời này cô gặp được người có thể mang đến cho cô sự ấm cúng Nhưng mà…….. Người cô yêu, cô yêu bằng cả trái tim, ngược lại tổn thương cô một cách nghiêm trọng. Thì ra anh ta tiếp cận cô, thậm chí sinh con với cô. không phải vì thích cô mà bởi vì cô và người yêu của anh ta là chị em ruột. Mà người con gái đó bị bệnh máu trắng, nhưng lại không tìm được tủy thích hợp để cấy vào, cho nên khi anh biết được cô ấy có một người em sinh đôi, anh dùng mọi cách để tìm được cô. Nhưng thật đáng tiếc, tủy của cô không phù hợp. cho nên Tầm Mạc nghĩ ra một cách khác, tiếp cận cô, để cô sinh con cho anh, dùng máu dây rốn của con cô để cứu người yêu của anh ta. Mạc Tầm vô cùng yêu thương cô, cũng chỉ là vì khoảnh khắc này. “Tô Tố, Bạch Linh là em ruột của cô, cô nên cứu cô ấy” Nhớ lại khuôn mặt ấm áp giả tạo của Mạc Tầm trước khi vào phòng phẫu thuật, giọng nói lạnh tanh không cho kháng cự, Tô Tố cười bi thương. Em ruột? Cô từ nhỏ bị bỏ ở viện phúc lợi, đâu ra em gái? Cho dù có là em ruột, nhưng các cô chả có tí tình cảm nào với nhau, cô ta có tư cách gì bắt đứa con của cô phải mạo hiểm để cứu mình chứ? Nhưng Mạc Tầm rất hiểu cô, mà cô thì rất ngu xuẩn! Cô đối với Mạc Tầm không chút phòng bị, anh ta có thể dễ dàng khống chế cô, chích thuốc tê lên người cô, để bác sĩ đẩy cô vào phòng phẫu thuật. Con của cô chỉ mới 7 tháng, đứa bé còn chưa đầy tháng, vậy mà bây giờ bị lấy sống ra. Chỉ vì bệnh của người phụ nữ kia tái phát, nếu không chữa bệnh ngay sẽ chết. Cảm giác hận thấu xương tràn lên ngực cô, bọn họ dựa vào đâu! Dựa vào đâu đùa giỡn tình cảm của cô, dựa vào đâu đối xử với con cô như vậy! Nó cũng là con của anh ta mà! Mạc Tầm, sao anh nhẫn tâm! Nhẫn tâm như vậy! Chính vào lúc này, bên tai nghe được tiếng khóc yếu ớt của đứa bé Con, con của cô! Diệp Vãn Hoa dùng hết sức quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ thấy được hình ảnh mông lung của các bác sĩ, cùng thời gian đó, còn nghe cuộc đối thoại lạnh tanh của bọn họ. “Mang đứa con ra” “Nhanh, cắt dây rốn, để lại máu dây rốn.” Qua vài phút, có y tá đáp”Được rồi, giờ phải làm sao?” “Nhanh chóng đem máu dây rốn đến cho Bạch tiểu thư dùng” “Còn ở đây thì sao?” “Đem đứa con vào phòng giữ ấm, khâu vết thương lại.” Tô Tố tròng mắt đều đỏ, khóc đến khô nước mắt, cô không biết có nên cảm ơn lòng thương hại của bác sĩ hay không, vì đem con của cô đến phòng giữ ấm, con của cô chưa đủ tháng, nếu không mang tới phòng giữ ấm căn bản không sống nổi. Nhưng vào lúc này, phòng phẫu thuật vang lên một tiếng ầm, Tô Tố nghe giọng nói vừa lo lắng vừa tức giận của người đàn ông kia. “Các ngươi còn lề mề ở đây làm gì, Linh nhi sắp không được rồi, các ngươi nhanh chóng đến phẫu thuật cho cô ấy ngay!” “Nhưng ở đây…..” Bụng vừa mới mổ vẫn chưa khâu xong. “Tôi kêu các người đi ngay lập tức!” Bác sĩ thương hại nhìn Tô Tố, nhưng không dám cãi lại, không có cách nào khác, bệnh viện này là của Mạc Tầm. Tô Tố chỉ cảm thấy trái tim đau đớn, đau đến tê dại. Nước mắt từ hốc mắt chảy xuống tóc mai. Tiếng bước chân ầm ầm, rất nhanh phòng phẫu thuật không còn tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của đứa bé càng thêm yếu ớt. Con……. Con của cô….. Vùng bụng phát lạnh, mùi máu nồng đậm bay ra, ga giường trên thân ướt đẫm, đầu của Tô Tố choáng váng, cô cắn chặt môi để giữ mình tỉnh táo, dùng hết sức để đứng dậy Nhìn thấy rồi. Cô nhìn thấy con mình rồi. Con mèo nhỏ nhăn nhúm nhỏ xíu, toàn thân đều đỏ, trên thân vẫn còn vết tích của máu chưa rửa sạch, lúc khóc miệng khẽ mở, rất đáng thương. Nước mắt của Tô Tố phút chốc tràn ra. Mạc Tầm! Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy, đây là con ruột của anh! Cô từ từ tuột xuống, vết thương chưa khâu xong ở bụng đau làm cho cô toát mồ hôi lạnh, máu tươi không ngừng chảy ra, Tô Tố đấu tranh nằm bên cạnh con, nhưng hoảng hốt nhận ra hô hấp của đứa bé ngày càng yếu ớt. “Người đâu…….người đâu! Cứu con tôi với …. ai đến cứu con tôi với….” “Mạc Tầm, đây là con của anh, mau đến cứu con!” Cho đến giọng cũng khàn đi, cũng không một ai tới Tô Tố lòng lạnh lẽo. Cô không nhịn được sờ lên khuôn mặt non nớt của con, cô thậm chí còn không biết con mình là trai hay gái, đứa trẻ sơ sinh da còn non nớt như vậy, cô thậm chí còn sợ rằng nếu mình chạm vào sẽ làm đứa trẻ bị thương. Trong lúc Tô Tố tuyệt vọng la hét, hơi thở của đứa con dần mất đi, hơi thở càng ngày càng yên lặng, cho đến khi thân thể ấm áp trở nên lạnh lẽo. “Tại sao…..tại sao…” Tô Tố chưa bao giờ tuyệt vọng như bây giờ, và cũng chưa từng hận một người nhiều như vậy! Nếu là vì Bạch Linh cần phẫu thuật gấp, không giúp cô khâu vết thương cũng không sao, cô từ nhỏ không ba mẹ, sớm đã chịu qua ngọt đắng của nhân gian, chết cũng không ai thương. Cô không phải người trong tim của anh ta, không cứu cô có thể tha thứ được. Nhưng tại sao! Rõ ràng chỉ cần một câu nói của anh, chỉ cần một câu của Mạc Tầm y tá sẽ mang đứa con đến phòng giữ ấm, thì con có thể an toàn vô sự, nhưng tại sao một chút bố thí này anh cũng không cho cô. Cô hận! Cô hận! Dùng hết sức, Tô Tố đem con ôm vào lòng mình, do mất máu quá nhiều nên lúc này toàn thân cô không còn sức, trước mắt là một vùng đen tối, cô biết mình sắp không được rồi. Lúc này dù là thần tiên cũng không cứu sống được cô. “Ha ha…” Tô Tố nhìn ga giường màu trắng dần bị nhuộm đỏ trên thân, đột nhiên cười ra tiếng, đôi mắt cô đỏ như máu, nhưng khuôn mặt lại trắng bệch, giống như là lệ quỷ từ địa ngục bò lên. Ôm chặt con trong lòng, máu trên vùng bụng chảy không ngừng. Ga giường bị màu máu lan ra, từ từ chảy khắp người ướt đẫm y phục của cô. Cô đỏ cả mắt thề rằng. “Mạc Tầm, nếu có kiếp sau, tôi nhất định cho anh thử cảm giác đau khi mất đi thứ mình yêu, cốt nhục phân li.”
doc truyen boss tro thanh chong